Du ký Gợi giấc mơ xưa, đơn thân độc mã – một người một con ngữa sắt Honda Blade 110cc long dong – rong ruổi – trôi lạc trên các nẻo mặt đường đất nước, lần này đi ngược Đường hồ chí minh – Quốc lộ 14, từ sài gòn ra Hà Nội.

Bạn đang xem: Đà nẵng đi khâm đức bao nhiều km

Bài số 10. Tự Khâm Đức – Quảng nam giới đi A Lưới – vượt Thiên.

Phải nhìn nhận và đánh giá là bạn bè trên Facebook của chính bản thân mình có trí tưởng tượng khôn xiết phong phú, khôn xiết có năng khiếu viết kịch bạn dạng để đưa thành đầy đủ cuốn phim ái tình sướt mướt. Nghe mình thích gặp lại “Người Xưa” thì nhiều người dân nghĩ ngay cho một thiếu nữ nào đó, xinh đẹp xuất sắc giang trường đoản cú Hội An hoặc Đà Nẵng lên lập nghiệp bên trên miền núi này. Những người dị thường cho đó là một thiếu nữ dân tộc thiểu số – một bông hoa rừng, sáng dạ – mưu trí – tháo dỡ vát vẫn dựng lên khách sạn loại nhà Rông với làm dịch vụ kiểu như hiện giờ đang phổ biến là Homestay.

*
Khách sạn của “Người xưa” , 20 năm ngoái là khách sạn nho nhỏ bên cạnh quốc lộ 14 cũng nho nhỏ tuổi , tầm thường quanh chỉ tất cả rừng với rừng , hiện thời cái gì cũng to và phệ !

Rất tiếc đề xuất làm hầu hết người thất vọng vì đã ưu ái cho mình khi nghĩ rằng “Người Xưa” đề nghị là thiếu phụ và còn phải xinh xắn – thướt tha – xuất sắc giang nữa dẫu vậy đời không như là mơ. Các bạn đều không ngờ “Người Xưa” là . . . Một ông công ty khách sạn thành công – thằng bạn Nguyễn Văn Tình !

Anh Tình cùng tuổi cùng với mình, cùng phệ lên lúc đất nước chìm đắm trong khói lửa cuộc chiến tranh nên hai đồng đội chuyện trò trao đổi sôi nổi với nhau các đề tài, chuyện ngày xưa cũng tương tự chuyện hôm nay. Trước năm 1975 làm việc Đà Nẵng, anh Tình cũng đang học trung học tập như mình tuy nhiên sớm đến với miền rừng núi Khâm Đức, lúc đó đã là vùng của chiến trường Giải Phóng cai quản lý.

Với đức tính chịu khó – chăm chỉ – nhẫn nại cộng với vốn kỹ năng và kiến thức cao, tính biện pháp tháo vát nhanh nhạy, anh lại liên tiếp lên rừng xuống biển, có nghĩa là về Đà Nẵng rồi lại lên vùng rừng núi Khâm Đức – Phước Sơn, thâu tóm được nhu cầu trao đổi hàng hóa giữa đồng bởi và miền đánh cước cần anh buôn bán khấm khá với trụ được làm việc vùng “cùng trời cuối đất” này, xây lên một đơn vị nghỉ tương đối tươm tất khu vực đây.

Mấy chục năm trước, công ty nghỉ của anh đã từng có lần là địa điểm cư ngụ cho phần nhiều đoàn “MIA – Missing in Action” của Mỹ qua đây tìm tìm những quân nhân Mỹ bị bặt tăm trong chiến tranh. Công ty nghỉ năm nào hiện nay đã biến đổi khách sạn Phước tô bề thế, địa điểm rất thuận tiện, nằm ở ngả 3 lớn mặt Đường sài gòn – Quốc lộ 14 và một tuyến đường lớn đưa vào trung tâm thị xã Phước Sơn.

Cuối tháng 11 năm 1999 mình cần mất sát một ngày trời nhằm đi đoạn đường 60km tự Đăk Glei tới Khâm Đức. Đường xấu khủng khiếp và lại chạm chán trời mưa khủng ! Đường toàn là hầm hố và đá khủng đá nhỏ tuổi đủ loại, rồi cần vượt qua đèo Lò Xo hết sức hiểm trở, hồ hết đoạn ko bị chạm chán đá tảng to cho nên đường khu đất đỏ bị nước mưa làm thành phần đa vũng bùn, vũng lầy nhão nhoẹt, bùn ngập gần nửa bánh xe. Nhiều đoạn đường, nước trên núi rã xuống tràn ngập cho ta cảm nhận như đang thông qua suối – thác – ghềnh.

Phương tiện sử dụng để dịch rời khi đó là xe mô tô Tula 200cc của Liên Xô, máy 2 thì chạy xăng trộn nhớt, loại tất cả bánh xe khổng lồ chuyên dùng để làm chạy trên những địa hình trở ngại vậy nhưng mà mình nhớ là số đông chỉ chạy toàn số 1, thỉnh thoảng quý phái qua số 2 để xe đỡ bị lạnh máy, không đỡ bệnh nó nổi hứng nhõng nhẽo ở ì giữa rừng thì nguy lắm bởi xe tất cả một điểm vô cùng yếu là phần tử sạc điện chuyển động chập chờn cơ mà bu gi phải nhận đủ năng lượng điện từ bình năng lượng điện truyền qua thì máy bắt đầu nổ được ! Điều làm cho mình bớt băn khoăn lo lắng là cách vài chục cây số lại thấy tất cả lán trại của mấy cả nhà công nhân làm cho đường.

Kỷ niệm vui là thời gian tới Khâm Đức, thị trấn chỉ leo lắt vài con phố vắng vẻ tuy thế vẫn có được một công ty nghỉ, “đầy đủ tiện nghi” theo nghĩa tối thiểu, nên mừng vượt vì một ngày dài vật lộn với đường xá hùng hổ và thời tiết mưa dầm dề, tín đồ ướt từ trên xuống dưới từ vào ra ngoài, khi ấy chỉ ao ước muốn dành được một nơi tương đối tươm tất và để được tắm gội, thay xống áo khô ráo với nghỉ ngơi. Ước mơ trong cuộc đời đôi khi chỉ đối chọi sơ như vậy thôi !

Nhà nghỉ không người nào đón khách yêu cầu mình qua hỏi thăm ở cửa hàng bên cạnh, tất cả mấy chàng trai mặt mày đỏ lòm cùng với một đống vỏ chai bia lổn ngổn trên bàn, đang nghịch bi da. Mấy anh này thấy có người khách nào lạ quá, đi xe cộ cũng kỳ lạ quá ! cao lớn mặt mày đen xì vì chưng phơi nắng và nóng mấy tuần qua, người ngợm xống áo ướt mèm, tóc tai lại sở hữu bụi tó một viên sau gáy, mời làm cho vài chai bia tuy thế lại tuyệt nhất định khước từ lấy tại sao là đi con đường mệt lắm với còn thòng thêm là không ham mê uống bia rượu ! Mấy anh này chắc cảm thấy bị “xúc phạm” vì mời bia mà lại bị mình thẳng thừng từ chối, phải “ra lệnh” bản thân đem sách vở lên Ủy ban quần chúng. # Huyện “làm việc” ! Thì ra đây là lãnh đạo huyện, chủ tịch hay túng bấn thư gì đấy mình cũng chẳng lưu giữ nữa.

Tắm rửa xong, gội sạch những vết bụi đường, thay xống áo khô ráo, trông không còn rừng rú như lúc nãy nữa mà thanh lịch như sẽ sẵn sàng xuống phố ở quốc lộ Nguyễn Huệ – sử dụng Gòn, mình đem giấy tờ “nhiều hơn cần thiết”, có cả mấy bài bác báo của đứa bạn nhà báo Binh Nguyên viết để trình làng hành trình ngược Đường hồ Chí Minh của bản thân vừa đăng bên trên báo Tuổi trẻ con – tp sài gòn trước đó không lâu, để triển khai việc với cán cỗ lãnh đạo huyện.

Anh chủ tịch huyện cũng thuộc lứa với mình, chắc lớn hơn vài tuổi, qua giọng nói thì ở đâu vùng nghệ an – Hà Tĩnh, đi bộ đội vào đây rồi sống lại luôn, coi dứt những sản phẩm giấy tờ của chính bản thân mình đưa ra thì . . . “tỉnh rượu” cùng đổi qua thái độ gần gũi ! mình ghét mấy lắp thêm lạm dụng quyền lực như thế này lắm, tính lên lớp, hù với dần anh này một trận làm cho chừa cái tội hà hiếp bắt nạt dân black nhưng lại thấy tội nghiệp đến “những vĩ nhân tỉnh giấc lẻ” nên không thích ăn miếng trả miếng với anh này nữa, dĩ hòa vi quý – thêm các bạn bớt thù, như cha ông bọn họ thường lí giải ! Đó là chuyện từ thời điểm cách đây hơn đôi mươi năm, lúc còn con trẻ còn hung hăng chứ hiện giờ thì mềm như sợi bún, “Lục thập nhi nhĩ thuận” – Tuổi 60 nói gì nghe cũng lọt lỗ tai !

Với vị trí đặc biệt, biện pháp Đà Nẵng 125km về hướng tây nam, nằm ngay phía bắc cao nguyên Trung Phần, bên trên triền phía đông dãy Trường Sơn, kề bên biên giới vn – Hạ Lào, án ngữ mặt phía tây của mặt trận Quảng nam giới – Đà Nẵng, trước năm 1975 thuộc tỉnh Quảng Tín, cùng là nơi bao gồm nhiều vận động nhộn nhịp của Đường mòn hồ Chí Minh, tiếp tế chi viện cho chiến trận Tây Nguyên đề xuất lính Mỹ đã xây dựng tại Khâm Đức một trung tâm huấn luyện Biệt kích không hề nhỏ với cơ trường và căn cứ quân sự kiên cố cho nhiều solo vị tinh luyện thuộc sư đoàn America của quân đội Mỹ đóng góp đồn tại đây.

Phi ngôi trường Khâm Đức thời buổi này . Không hề thấy dấu vết gì của bãi mặt trận ngày xưa.

4g sáng sớm ngày 5 mon 8 năm 1970, nhóm 17 đồng chí Tiểu đoàn Đặc công D404 vẫn tấn công, cho nổ tung tiêu diệt căn cứ quân sự chiến lược và phi trường Khâm Đức. Trận này giao tranh kịch liệt với những đơn vị chức năng mạnh của bộ đội Mỹ trực thuộc sư đoàn America, tiếp nối Mỹ yêu cầu rút lui khỏi tiền đồn nơi đây tuy thế 17 Liệt sĩ đã mãi mãi ở lại trên đất Khâm Đức. Trước giờ ra trận, các anh sẽ thề, xác minh cảm tử.

Năm 2013, cựu phóng viên mặt trận người Mỹ Christopher Jensen sau rộng 40 năm dài ray rức, đã công bố 1 video đoạn phim 6 phút về trận đánh trường bay Khâm Đức rạng sáng ngày 5 tháng 8 năm 1970 với đa số giòng chữ được viết ra từ đáy lòng của ông : “Thanh niên vn rất gan góc ! Tôi xin lỗi bởi vì sự mất non của chúng ta và những người dân đồng team của tôi. Y hệt như các đàn ông trai của bọn chúng tôi, người thân của chúng ta là hầu hết người bọn ông khôn cùng dũng cảm”. 40 năm qua, ông Christopher Jensen không muốn công bố những thước phim chân thực này do sợ người thân trong gia đình và bọn phải chứng kiến cảnh đau lòng của các giây phút cuối cùng, thời điểm 17 Liệt sĩ pk và quyết tử tại cơ trường Khâm Đức.

Được sự hỗ trợ từ đái đoàn Đặc công 404 và một trong những cựu chiến binh Mỹ, vào đầu tháng 6 năm 2020 đã kiếm được hố chôn 17 chiến sĩ. Tất cả 17 Liệt sĩ được táng cùng một ngôi tuyển mộ ở nghĩa trang liệt sĩ thị xã Phước tô – Quảng Nam.

Quảng phái nam là tỉnh có không ít trữ lượng quà nhất sinh hoạt nước ta. Thực dân Pháp đã khai quật kim các loại quí này một thời hạn dài làm việc mỏ vàng Bồng Miêu. Phước đánh là huyện có nhiều bãi vàng, một số vị trí được cấp chứng từ phép hoạt động nhưng phần lớn là làm nạp năng lượng bất vừa lòng pháp, đem đến rất nhiều hệ lụy : tai nạn ngoài ý muốn chết bạn đã xảy ra thường xuyên trong những hầm mỏ, đào bới tự vị không được chống đỡ để bảo vệ an toàn lao động. Phần lớn chất hết sức độc là Xyanua và thủy ngân bị thực hiện bừa bến bãi trong quá trình khai thác vàng, đã có thải vô tội vạ ra sông – suối, hủy hoại môi trường sống trong thiên nhiên. Số đông cuộc giành giật lãnh địa cùng với nạn bảo kê – trấn lột vẫn dẫn đến các vụ thanh toán chém giết mổ đẫm máu. Cuối cùng còn thêm tệ nạn ma túy tràn ngập ở các bãi đãi vàng.

*
Khai thác rubi vô riêng lẻ tự – vô tổ chức triển khai – vô pháp luật, phá nát và có tác dụng đất đai khắp chỗ bị nhiễm chất độc Xyanua cùng thủy ngân.

Buổi sáng từ giã đứa bạn Nguyễn Văn Tình và thị trấn Khâm Đức, trời ảm đạm nhiều mây, vẫn còn ảnh hưởng mấy cơn mưa đêm qua. Với tinh thần sáng sủa mình từ nhủ là từ bây giờ được một ngày non trời không bị nắng nóng giống như những ngày vừa qua.

Km 4 – Ngả 3 Khâm Đức.

Vừa rời thị xã Khâm Đức chỉ vài cây số ta chạm chán một ngả 3 mập : Quẹo tay phải, vào Quốc lộ 14E đi về phía đông bắc, xuống đồng bằng qua các huyện Quế Sơn, Thăng Bình và sau 110km sẽ tới Hội An bên bờ biển khơi Đông. Họ muốn đi tiếp bên trên Đường hcm – Quốc lộ 14 yêu cầu quẹo tay trái đi theo dòng sông Cái, tuy thế không ven bờ sông mà là từ bên trên cao quan sát xuống cùng đi đoạn đường quanh co – cách điệu – cong queo – khúc khuỷu dài cho 60km, đẹp mắt như tranh vẽ.

Km 20 – Thác nước Bà Hoàng Monique.

Một thác nước đẹp, phía tây Đường tp hcm – Quốc lộ 14 và bí quyết Khâm Đức 20km về phía bắc, nằm thay vẻo trên đường đèo quanh co.

Hiệp định Paris được ký kết ngày 27 tháng một năm 1973, ngay tiếp đến chính quyền tp hà nội đã trợ giúp Quốc vương Shihanuk thuộc Bà Hoàng Monique đi trên Đường mòn hồ chí minh để về viếng thăm vùng giải hòa của tụi Pol Pot – Khmer đỏ sinh hoạt Campuchia. Lúc đi ngang qua đây, Bà Hoàng Monique cố định đòi nghỉ ngơi lại vùng xinh rất đẹp này 3 ngày để nghỉ ngơi cùng thưởng thức nước nhà cẩm tú. Từ đó thác được dân trong vùng hotline là thác nước Bà Hoàng Monique.

*
Mùa xuân 1973, sau hiệp định Paris, trê tuyến phố về Campuchia nhị vợ ông xã ông Hoàng Sihanouk vì bịn rịn cảnh đẹp nên đã tại chỗ này nghỉ ngơi 3 ngày trước lúc vô vùng của tụi Pol Pot – Khmer đỏ.

Đây là đoạn đường đi bên trên núi cao nhưng lại lúc nào cũng có con sông mẫu chảy bên cạnh. 45km trước tiên từ thị xã Khâm Đức, sông uốn nắn lượn bên tay yêu cầu – phía đông quốc lộ 14. Từ buôn bản Rô, chỗ đã nuôi nấng nhà thơ Tố Hữu thời điểm ông và các bạn tù vượt lao tù Đăk Glei thành công trước năm 1945, sông lại xung quanh co mặt tay trái – phía tây quốc lộ 14. Điều rất buồn và được báo đụng đỏ từ khóa lâu là sông Cái phần lớn . . . Không còn nước, lòng sông trơ ra những bãi đá bất tận !

Tất cả các con sông hùng vĩ cute của cao nguyên Trung Phần đã biết thành lạm dụng về tối đa để triển khai thủy điện. Các công ty tứ nhân thông lưng với quan chức bên nước đã ngang nhiên qua khía cạnh nhân dân, bỏ mặc những quy qui định của thiên nhiên, đã băm nát rừng trường Sơn, hút đến những giọt nước cuối cùng của sông suối rừng việt nam để tìm kiếm mọi biện pháp kiếm tiền bỏ vào túi riêng.

*
Lại thêm một đập tích nước cho thủy điện. Sông cạn nước, chỉ còn trơ ra những bến bãi đá.

Chỉ riêng dòng sông Bung rã trên địa phận huyện Nam Giang đã biết thành xà xẻo, ngăn nơi này chặn chỗ kia để gia công tới 6 đập nước với thủy năng lượng điện nho nhỏ. Nói theo một cách khác là rừng nước ta trong thời tự do bị thiết yếu người việt nam phá hoại tiêu diệt nặng nài nỉ hơn những lần bom đạn của Mỹ trong chiến tranh đã buông bỏ xuống núi rừng xanh xao – vĩ đại – dễ thương của chúng ta!

Km 46 – Ngả 3 mong Bến Giằng.

Nơi đây bao gồm một ngả 3 rất lớn : Quẹo tay trái đi về phía tây, xuyên qua vùng hết sức hẻo lánh, khu vực sinh sống của đồng bào dân tộc bản địa thiểu số Cơ Tu với Gié Triêng. Bến Giằng trong cuộc chiến tranh là bến phà và vẫn hứng chịu tương đối nhiều bom đạn của máy bay Mỹ. Bây giờ có ước Bến Giằng, cây số kilomet 0 của Quốc lộ 14D, sau 75km sẽ tới điểm cuối là cửa khẩu phái mạnh Giang, ngay cạnh tỉnh Sekong – Lào.

Nếu không có chương trình đi qua Lào, ta hoàn toàn có thể dành chút xíu thời giờ quẹo trái vào quốc lộ 14D, đi chừng 10km nhằm ghé thăm làng mạc thổ cẩm Tà B”Hing, thác nước Grăng, ngắm nhìn nhà Gươl, nếm thử cơm Lam của tín đồ Tà Riềng rồi liên tục cuộc hành trình dài cũng không muộn.

Km 58 – thị trấn Thạnh Mỹ.

Xem thêm: Giải Thích Tại Sao Cần Phát Triển Công Nghiệp Xanh Ở Nước Ta

Đây cũng là 1 ngả 3 rất to lớn : Quẹo tay buộc phải vào quốc lộ 14B, đi theo hướng đông bắc chiếu thẳng qua huyện Đại Lộc, coi như đang về vùng đồng bởi của sông Vu Gia cùng sông Thu Bồn, vẫn đến tp Đà Nẵng sinh sống Km 75. Suốt thời gian của bọn chúng ta hôm nay là quẹo tay trái để đi tiếp trên Đường hcm – Quốc lộ 14.

Từ Buôn Ma Thuột cho Thạnh Mỹ, Đường hcm – Quốc lộ 14 dẫn theo trục Bắc – Nam nhưng từ Thạnh Mỹ đến nghệ an đường này kéo theo trục tây bắc, cũng chính là chiều trải dài của hàng Trường Sơn ngoạn mục ở khu vực Bắc Trung Phần vn ta.

Từ cây mong ở ngả 3 Thạnh Mỹ, đường hồ chí minh – Quốc lộ 14 bước đầu vắng thấy rõ, chắc là do phần rất cao các loại xe đều rẽ qua quốc lộ 14B nhằm đi Đà Nẵng, thành phố lớn độc nhất ở khu vực miền trung – Việt Nam.

Km 78 – mong Sông Bung.

Cây cầu bê tông khổng lồ – rộng lớn – kiên cố bắc qua sông Bung là oắt con giới của thị trấn Nam Giang và huyện Đông Giang thức giấc Quảng Nam. Ta lại đi vào khu vực rừng ngôi trường Sơn những sông nhiều suối và nhiều . . . Thủy điện, đã băm nát thiên nhiên, mang đến nhiều hệ quả “nhân tai” cho cư dân nơi đây. Theo máy tự từ phái nam ra Bắc là thủy năng lượng điện Sông Bung 5, thủy năng lượng điện A Vương, rồi đến thủy điện Za Hung. Đó bắt đầu chỉ là liệt kê những xí nghiệp thủy năng lượng điện ta hoàn toàn có thể thấy trên tuyến đường đi cùng trong phạm vi một thị xã này thôi, chưa kể đến những thủy điện ở trong rừng sâu sinh sống thượng nguồn của rất nhiều con sông này.

*
Trên mong sông Bung vẫn cạn nước. Sau sườn lưng là đập cất nước cho nhà máy thủy điện Sông Bung 5 !

Km 113 – thị trấn Prao.

Lại tất cả thêm một ngả 3 mập nữa : Quẹo tay phải, vào quốc lộ 14G đi về hướng đông xuyên qua huyện Đông Giang, đi khoảng tầm 50km sẽ thấy núi và Khu du lịch Bà Nà lừng lững ở mặt tay trái, cao 1.492m. Sau 80km ta sẽ đến trung tâm tp Đà Nẵng. Nhưng lộ trình của họ là Đường sài gòn – Quốc lộ 14 phải phải quẹo tay trái, liên tục quốc lộ 14.

Rời thị xã Prao, đi được một chặp thì mình ăn năn hận do đã . . . Ko đổ xăng mang lại đầy bình ! Càng đi đường lại càng thêm vắng vẻ vẻ, vô cùng ít xe pháo cộ giữ thông và phía hai bên đường ko một bóng tín đồ không công trình không xóm xóm, chỉ có núi rừng ngôi trường Sơn lớn lao vây xung quanh ! Kim của bình xăng đã lọt vào vùng báo động đỏ. Đứng giữa đại nghìn chỉ vì chưng hết xăng thì thực thụ là chuyện khôn xiết ngu xuẩn, phạm bắt buộc lỗi lầm sơ đẳng độc nhất vô nhị không thể chấp nhận được ! Chờ có xe chạy bởi xăng đi ngang và xin “mua” lại vài lít nhiên liệu thì đúng là hạ sách vì phiền hà dương thế quá và chắn chắn gì có cái vòi nhựa để hút xăng.

Chưa biết đề xuất xử lý chuyện chuẩn bị hết xăng thế nào thì hốt nhiên thấy mặt đường bao gồm cái cầu treo. À , cứu tinh đây rồi ! mong treo đưa vào thôn xóm, mong muốn là ko xa lắm bên gần đó thôi vì con tín đồ vẫn thường sinh sống ngay gần sông nước mà. Nhưng đúng do đó thật, mừng quá kẹ hỏi có chỗ nào bán xăng thì được chỉ tới chỗ căn nhà gần đó, hú vía !

*
Đồng bào dân tộc bản địa thiểu số không thích sống dính quốc lộ các xe cộ rầm rĩ náo nhiệt. Họ ưa thích sống gần sông nước, xa lánh chốn lao xao.

Xăng đầy bình, ko còn băn khoăn lo lắng gì nữa, bạn “mạnh” lên thấy rõ, đời chỉ thấy màu sắc hồng. Đây cũng là niềm sung sướng chớ tra cứu đâu mang lại xa vời : giữa rừng vắng, đổ đầy được hơn 3 lít xăng để liên tục hành trình. Từ bây giờ mình bắt đầu nhớ lại, đấy là đoạn đường những núi cao – rừng sâu – vực thẳm rất khó khăn khắc phục không làm cho đường được nên trong thời chiến tranh từ A Tép – Bha Lê – A Nông, Đường mòn hcm đã buộc phải “mượn” bên đất Lào mười mấy cây số để giao thông vận tải được thông suốt, tiếp viện cho mặt trận miền Nam.

Khu vực địa điểm đây thuộc thị trấn Tây Giang, có đường biên giới giới nhiều năm 60km cùng với nước bạn Lào. Thiệt là mỉa mai và cay đắng bởi nhờ không tồn tại đường to lớn đường tốt để vào vùng sâu vùng xa nên vẫn tồn tại tồn trên vài vạt rừng bao hàm cây mộc quí Pơ Mu, đếm được 725 cây và khoảng tầm 50ha rừng hoa Đỗ Quyên.

Và kế tiếp “Đường thênh thang gió lộng một mình ta” , chun qua hầm A Roàng 2 rồi hầm A Roàng 1. Ở đoạn này Đường hồ chí minh – Quốc lộ 14 chạy ngay gần biên giới việt nam – Lào, các chỗ chỉ phương pháp vài cây số, vài vị trí chỉ vài trăm thước ! Qua khỏi A Tép vài ba cây số là ta bước vào địa phận tỉnh vượt Thiên – Huế.

*
Hầm A Roàng 1.

Km 210 – Ngả 3 Bốt Đỏ.

Lại thêm 1 ngả 3 không hề nhỏ trước khi tới A Lưới : Quẹo tay phải, vào quốc lộ 49 theo phía đông bắc 50km ta sẽ tới lăng hoàng đế Minh Mạng bên bờ sông Hữu Trạch, ngay ngả 3 với sông Tả Trạch. Hai con sông này gặp mặt nhau thành sông Hương, chảy lừ đừ thêm 18km nữa đã về đến mong Trường Tiền, trung tâm tp Huế.

Chúng ta tiếp tục đi thẳng trên Đường hcm – Quốc lộ 14 thêm vài cây số nữa cùng đến thị xã A Lưới, vị trí sẽ dừng xe nghỉ sườn lưng đêm nay sau 216km.

*
A Lưới by night – Đêm bi thiết tỉnh lẻ . . .

Nguyễn đưa ra Hoài Nhơn

Một năm em thường xuyên đi công tác làm việc cung con đường này 1 lần, chỉ toàn rừng núi nên không tồn tại gì nhiều, thôi thì có gì em mần nấy. Cũng chia sẽ luôn một ít gớm nghiệm cho các bác nào mong mỏi làm chuyến Tây Nguyên bằng đường tp hcm ạ! Toàn tập ảnh này là em ngồi trên xe chụp.Khởi hành từ Đà Nẵng lên Thạnh Mỹ 60km dừng bữa sáng - uống cà phê (chỉ nên dừng chân tại đây, đi nữa là nhịn hơi bị lâu).Từ Thạnh Mỹ bước đầu chạy vào Khâm Đức (huyện Phước tô - Quảng Nam), rừng núi ảm đạm rồi đây:
*

*

*

*

*

Đoạn này các bác rất có thể dừng nghỉ ngơi tại "Thác nước" tuy nhiên tiếc là hôm em đi thác cạn rồi, từ bây giờ đang mùa mưa trên kia chắc bao gồm lại.
Em đã từng có lần nhỡ chuyến bay Đà Nẵng - Playku một lần, buộc phải đi đêm cung đường này... Cám ơn cố chủ, em ghi nhớ quá!
Hành trình này bác bỏ đi hết từng nào lâu?Đường rất đẹp thế, em thích đi 2b hơn, theo bác đi 2b mất bao lâu, có để ý gì về các điểm dừng/nghỉ ạ?
Nếu bắt đầu từ Đà Nẵng khoảng 6h sáng thì cho tới Ngọc Hồi - Kon Tum nạp năng lượng trưa là vừa đấy bác, khoảng chừng 11h là mang lại Ngọc Hồi. Em xin được tiếp tuc hành trình dài ạ. Sắp hết địa phận Quảng Nam, sẵn sàng lên đèo Lò Xo. Khiếp, Đà Nẵng nắng với nóng 38 - 39 độ mà lên đến mức đây đã thấy lành lạnh với mưa phùn phùn rồi. Sẵn sàng lên đèo thôi...
Hai lỗ tai bắt đầu bị ù ù... Qua đèo rồi mang lại Đăk Glei - Kon Tum. Vừa hết đèo là đến vị trí xe pháo bị tai nạn năm xưa của Hội Cựu binh sĩ phường Kim Liên. Tụi em dừng lại thắp nén nhang nhưng lúc này mưa khổng lồ quá em ko chụp được bức nào. À đoạn này hiện thời đã gồm đường thoát hiểm rồi các bác nhé.Vào đất Kon Tum trời hết mưa...
Cụ nào đi cung này nhớ phương pháp Thạch mỹ khoảng tầm 20km có một biển giảm bớt 40 gần như là biển khơi lừa bởi hơi cực nhọc nhìn những chú đá quý hay chén tại chỗ này lắm. E đã bị dính 2 lần ở trong phần này: 1 lần có bác bỏ Liệt sỹ trên xe cứu e còn 1 lần gồm cụ hồ nước cứu cụ công cụ bà ạ.
Bác lại làm em nhớ, em mới đi cung này về. Nói thật là đồi núi mặt đất Quảng nam thoai thoải phải lái xe trước tiên dễ chủ quan khi qua đèo lò xo.Ngọc Hồi gồm quán lẩu trườn của dân địa phương vị một anh nhà người thái bình nên phía trên lấy vợ, định cư ăn ngon và giá bán quá là hạt rẻ, nhằm em up mấy cái ảnh trong máy smartphone hầu các cụ
Hôm vừa rồi em gồm chạy từ bỏ Kon Tum ra Đà Nẵng dẫu vậy không chạy đường tp hcm mà chạy quốc lộ 24. Đường này 3 phần tư là đèo, sang 1 khu nghỉ ngơi em ghi nhớ láng máng trong khi tên là Trại Mát. Từ bỏ khu nghỉ ngơi này tới Thạch Trụ là 1 con đèo tương đối khủng, cạnh tranh hơn đèo Lò So vị đường hẹp, nhiều chỗ bị lở núi. Đoạn đổ ngang đèo xuống thì phê nhưng nỗ lực nào có trải qua chỗ này thì để ý trâu trườn từ vách núi tự nhiên xồ ra. Cột xăng khá hiếm, có đoạn ba bốn chục cây bắt đầu có.
Oài, anh em mình biết nhau muộn quá nhể, giá chỉ biết trước thỳ qua ráng làm ngụm bia. Em vừa đi xuyên Việt về nắm ạ
Hôm vừa rồi em tất cả chạy từ Kon Tum ra Đà Nẵng dẫu vậy không chạy đường hcm mà chạy quốc lộ 24. Đường này 3 phần tư là đèo, sang 1 khu nghỉ ngơi em nhớ láng máng trong khi tên là Trại Mát. Trường đoản cú khu nghỉ ngơi này cho tới Thạch Trụ là 1 con đèo kha khá khủng, khó khăn hơn đèo Lò So bởi vì đường hẹp, những chỗ bị lở núi. Đoạn đổ đèo xuống thì phê nhưng cầm nào có trải qua chỗ này thì xem xét trâu trườn từ vách núi tự nhiên và thoải mái xồ ra. Cột xăng khá hiếm, bao gồm đoạn tía bốn chục cây mới có.
Cụ đi tuyến đường đấy đúng y xì em đi lúc 30/4 hai cái đèo núm nói là đèo Măng Đen cùng đèo Viholet, trong đó đèo viholet chỉ gồm xuống chứ không tồn tại lên, đổ đèo này cực thích.
Cụ đi đường đấy đúng y xì em đi lúc 30-4 hai mẫu đèo nỗ lực nói là đèo Măng Đen với đèo Viholet, trong đó đèo viholet chỉ bao gồm xuống chứ không có lên, đổ đèo này cực thích.
Em thì lại chạy trường đoản cú Đà nẵng ra Thạch Mỹ ròi chạy về mặt đường 9 phái mạnh Lào. Cả đoạn 200km đường bê tông tương đối xấu, hiu quạnh không 1 láng người cho tới tận ngay sát A Lưới. Vừa đi vừa đói bởi vì từ Đà Nẵng nhầm con đường lò dò mãi mới đến được Thạnh Mỹ.Vậy mặt đường này mấy trăm KM thì cho đến Plaiku và mặt đường cầm nào cụ?
Em thấy ảnh cụ nhiều bà con, dân tình sống đông nghịt quanh đường?
Đoạn này các bác hoàn toàn có thể dừng ngủ tại "Thác nước" dẫu vậy tiếc là hôm em đi thác cạn rồi, hôm nay đang mùa mưa trên kia chắc gồm lại.